• Ánh hoàng hôn trên vùng biển Tây Nam

Tôi đã từng ngắm biển ở nhiều miền đất nước, nhưng khi trở lại Hòn Đá Bạc - một cụm hòn nằm ở xã Khánh Bình Tây, huyện Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau - tôi nhận ra vùng biển Tây Nam Tổ quốc mang một vẻ đẹp vô cùng đặc sắc và riêng biệt

Nước biển nơi đây không mang sắc xanh thẫm của dải đất miền Trung, cũng chẳng có cát trắng nắng vàng. Thay vào đó, biển khoác lên mình một màu nâu trầm phù sa, lấp lánh ánh bạc dưới cái nắng ban trưa khi từng đợt sóng xô nhau nối đuôi nhau chạy dài tít tắp. Gần các cửa sông nơi dòng nước đổ ra biển, ghe thuyền neo đậu san sát nhau. Những con tàu đánh cá được sơn màu sắc rực rỡ xanh, đỏ, vàng, và trước mũi mỗi con thuyền, đôi "mắt ghe" sắc lẹm như đang nhìn thẳng về phía trước để dẫn lối. Trên mỗi boong tàu, lá cờ đỏ sao vàng - biểu tượng thiêng liêng của Việt Nam - tung bay phấp phới.

Chuyến hành trình trở lại với biển này vốn không nằm trong dự tính. Sau nhiều năm xa cách, tôi nhận ra Hòn Đá Bạc còn đẹp hơn cả những gì tôi có thể nhớ. Đối với một người đã đi nhiều nơi như tôi, nơi này vẫn luôn có những điều mới mẻ để kiếm tìm. Còn với những người bạn của tôi lần đầu tiên được ngắm biển nơi đây, mọi thứ đều thật mới mẻ, hào hứng và đáng để lưu lại - vô cùng lý tưởng để chụp ảnh và chọn ra tấm hình ưng ý nhất đăng lên Facebook.

hoàng hôn

Những mỏm đá nhô ra biển, nơi từng con sóng vỗ nhẹ vào mạn đá. Làn gió chiều dịu nhẹ và êm ả, mặt biển phẳng lặng. Phía xa xa, những chiếc thuyền đánh cá lững lờ trôi trên mặt nước, chậm chạp đến mức tưởng như đang bất động giữa trời và biển. Khung cảnh quen thuộc này được dệt nên từ cuộc sống của những người dân địa phương lam lũ. Sâu thẳm trong lòng tôi biết rằng, ẩn sau vẻ đẹp của bức tranh thiên nhiên này, sau những con thuyền dập dềnh trong ánh hoàng hôn, là cuộc mưu sinh thường nhật - gánh nặng cơm áo gạo tiền, những lo toan cuộc sống và sự kiên cường thầm lặng của người dân nơi đây.

Khi ngày dần tàn, hoàng hôn buông xuống bao trùm lấy biển cả trong vòng ôm ấm áp. Mặt trời đỏ rực như lòng đỏ quả trứng muối, từ từ lặn dần về phía đường chân trời, chuẩn bị chìm vào lòng biển. Trời và nước như hòa làm một. Tôi chợt ước mặt trời lặn nhanh hơn, lòng nôn nao theo từng khoảnh khắc. Dù thời gian trôi đi lúc nào không hay - chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi tôi quay sang trò chuyện với một người bạn về Hòn Ông Ngộ, mặt trời đã biến mất dưới những con sóng. Những gì còn đọng lại trong tôi là một cảm giác luyến tiếc và bâng khuâng thầm lặng.