Tôi đã từng ngắm biển từ nhiều vùng miền của tổ quốc, nhưng khi trở lại Hòn Đá Bạc - một cụm đảo tọa lạc tại xã Khánh Bình Tây, tỉnh Cà Mau - tôi nhận ra vùng biển phía Tây Nam của quê hương mang một vẻ đẹp rất riêng.
Nước biển nơi đây không có màu xanh ngắt như của miền Trung, cũng chẳng có cát trắng và nắng vàng. Thay vào đó, biển mang một màu nâu trầm lắng phù sa, lấp lánh ánh bạc dưới cái nắng trưa, khi từng lớp sóng trải dài tít tắp đến tận chân trời. Gần các cửa sông nơi dòng nước đổ ra biển, những chiếc tàu thuyền neo đậu san sát nhau. Những con tàu đánh cá được sơn những gam màu rực rỡ xanh, đỏ, vàng, và ở mũi mỗi con thuyền, một đôi "mắt" sinh động hướng thẳng về phía trước để dẫn đường. Trên mỗi boong tàu, lá cờ đỏ sao vàng tung bay phấp phới - biểu tượng thiêng liêng của Việt Nam.
Chuyến trở lại với biển lần này không nằm trong dự tính. Sau nhiều năm xa cách, tôi thấy Hòn Đá Bạc còn đẹp hơn cả trong ký ức. Với những người thích xê dịch như tôi, nơi đây luôn có điều gì đó mới mẻ để khám phá. Thế nhưng với những người bạn của tôi, những người lần đầu tiên được ngắm biển ở đây, mọi thứ đều thật mới mẻ, thú vị và đáng ghi lại - vô cùng thích hợp để chụp ảnh và chọn ra tấm hình đẹp nhất đăng lên Facebook.
Những gành đá nhấp nhô trải dài ra biển, nơi từng con sóng vỗ nhẹ vào bờ. Gió chiều nhẹ nhàng và êm dịu, mặt biển phẳng lặng. Phía xa xa, những chiếc thuyền đánh cá lững lờ trôi trên mặt nước, chậm chạp đến mức chúng như đứng yên giữa ranh giới biển trời. Cảnh tượng quen thuộc này bắt nguồn từ cuộc sống mưu sinh của những người dân địa phương lam lũ. Sâu thẳm trong lòng, tôi biết rằng đằng sau vẻ đẹp như tranh vẽ của thiên nhiên, đằng sau những cánh buồm trôi nổi trong ánh hoàng hôn ấy, là cuộc chiến sinh kế mỗi ngày - gánh nặng cơm áo gạo tiền, và sự kiên cường âm thầm của những con người nơi đây.
Khi ngày dần tàn, hoàng hôn bao trùm lấy biển cả trong vòng ôm ấm áp của nó. Mặt trời đỏ rực như lòng đỏ trứng muối, từ từ lặn xuống phía đường chân trời, chuẩn bị tan vào lòng biển. Trời và nước như hòa làm một. Tôi chợt ước mặt trời lặn nhanh hơn, sự háo hức trong tôi lớn dần theo từng khoảnh khắc. Dẫu vậy thời gian trôi qua thật khẽ khàng - chỉ trong giây lát tôi quay sang trò chuyện với người bạn về Hòn Ông Ngộ, mặt trời đã biến mất sau những con sóng. Những gì còn đọng lại trong tôi là một cảm giác luyến tiếc và hoài niệm khôn nguôi.