Trong đêm đầu tiên ở Hải Phòng, tôi đi taxi đến Lạch Tray, thưởng thức bát bánh đa cua ấm nóng, đậm đà trong làn gió biển mát rượi của bến cảng. Sợi bánh đa có độ dai hoàn hảo - dai nhưng vẫn mềm mại, còn nước dùng thì đậm đà, tròn vị và vô cùng thơm ngon. Tôi không khỏi cảm động khi người bà hiền hậu nhận ra tôi là một người lữ hành vừa đặt chân đến và đang tỏ ra mệt mỏi, liền thêm chút bánh đa vào bát của tôi như một lời chào đón. Những cử chỉ tử tế giản đơn như vậy khiến chuyến đi thực sự ý nghĩa hơn. Làn nước tĩnh lặng của hồ An Biên được bao phủ bởi một làn sương mỏng manh. Thong thả dạo quanh hồ, người lữ khách, cảm nhận những hoang mang và mơ hồ của tuổi hai mươi bảy, bỗng bị một cảm giác cô đơn bủa vây. Một khao khát chợt trỗi dậy bên trong, mong muốn có một người bạn đồng hành, một ai đó để chia sẻ sức nặng của những tâm tư chưa thể thành lời.
Ngày hôm sau, Hải Phòng đón tôi bằng những cơn mưa phùn nhẹ. Một sắc màu trầm buồn vương lại trong không trung, sự giao thoa giữa những ngày cuối xuân và mùa hè đang cận kề. Đi qua những địa danh như Nhà hát Thành phố và Ga Hải Phòng, tôi hạ cửa kính xe, ngắm nhìn những đường nét kiến trúc thanh lịch.
Rời xa trung tâm thành phố nhộn nhịp, tôi băng qua cây cầu Hoàng Văn Thụ uy nghi, với thiết kế cánh chim hải âu bay lượn mềm mại trên sông Cấm. Hành trình đưa chúng tôi hướng về huyện Thủy Nguyên, một vùng đất giàu lịch sử, nơi từng chứng kiến những trận chiến quả cảm chống giặc ngoại xâm hơn một thiên niên kỷ trước. Sông Bạch Đằng, nhân chứng lặng lẽ của hàng thế kỷ lịch sử, chảy qua trái tim Việt Nam. Dòng nước nơi đây đã chứng kiến ba trận chiến then chốt, mỗi trận chiến đều để lại một dấu ấn không thể phai mờ trong quá khứ của dân tộc. Ngày nay, Khu di tích lịch sử Bạch Đằng Giang đứng đó như một lời nhắc nhở sâu sắc về những sự kiện trọng đại này, mời gọi du khách suy ngẫm về những hy sinh và tinh thần kiên cường của con người Việt Nam.
Chiêm ngưỡng dòng sông Bạch Đằng huyền thoại, bãi cọc cổ xưa ngày nay là một lời nhắc nhở sâu sắc về một thời kỳ đầy biến động nhưng cũng rất đỗi hào hùng trong lịch sử nước nhà. Những tàn tích của quá khứ, như những cây cọc gỗ nhuốm màu thời gian từng đâm thủng chiến thuyền quân địch và những món vũ khí được sử dụng trong các trận chiến năm xưa, như đưa bạn quay ngược thời gian. Đứng ở nơi đây, tôi cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với quá khứ, thu hẹp khoảng cách giữa xưa và nay. Những hoang mang của ngày hôm qua đã tan biến, nhường chỗ cho niềm tự hào dân tộc dâng trào trong huyết quản.