Lớn lên ở Thành phố Hồ Chí Minh đã cho tôi một góc nhìn khác. Mỗi ngày đều có những người mới đến, những doanh nghiệp mới mở, bạn có được năng lượng của sự vươn lên, của việc thử những điều mới mẻ.

Tôi yêu sự sôi động của thành phố. Vài năm trước, tôi đi du học và điều tôi nhớ nhất là sự điên rồ, cuộc sống đầy màu sắc ở châu Á. Thành phố Hồ Chí Minh có điều đó, nhưng đồng thời, cũng có rất nhiều điều hiện đại đang diễn ra. Đó là điều tôi yêu thích ở nó: sự sôi động, năng lượng, sự điên rồ.
Một trong những nơi yêu thích của tôi ở Thành phố Hồ Chí Minh là Chùa Bà Thiên Hậu. Để đến đó, tôi phải đi qua tất cả các con đường đông đúc dẫn đến Quận 5. Khi đến nơi, tôi thấy mình thực sự bình tĩnh, yên tĩnh và thanh bình, ngay giữa lòng thành phố. Đối với tôi, đó thực sự là một nét đặc trưng của Thành phố Hồ Chí Minh: Bạn có tiếng ồn và năng lượng ở bên ngoài, nhưng đồng thời bạn lại tìm thấy những góc nhỏ đủ yên bình để nhìn lại bản thân và suy nghĩ của mình. Bạn sắp xếp mọi thứ, và sau đó lại tiếp tục vươn lên.

Một điều thực sự thú vị về Thành phố Hồ Chí Minh là con người. Họ đến từ khắp mọi nơi. Bạn có những người từ các tỉnh và quốc gia khác nhau sống và làm việc ở đây, vì vậy bạn thấy được sự sôi động và đa dạng. Thành phố Hồ Chí Minh thực sự mang lại cho mọi người năng lượng tích cực này. Người dân ở đây hào phóng, cởi mở và chào đón những ý tưởng mới.
Tôi không thể trải qua một ngày mà không có cà phê. Một trong những quán cà phê yêu thích của tôi ở Thành phố Hồ Chí Minh nằm trên đường Phạm Ngọc Thạch, Quận 3. Nó nằm trong một con hẻm và chủ quán kê những chiếc ghế nhỏ để bạn có thể ngồi và trò chuyện với bạn bè, sau bữa sáng trước khi đi làm. Bạn có thể nói chuyện với bạn bè, đưa ra những ý tưởng mới, trao đổi những câu chuyện -- và cà phê thì tuyệt vời.

Ban đầu, cơm tấm có nghĩa là ‘gạo tấm’. Sau mùa gặt, họ sẽ chọn những hạt gạo tốt nhất để bán cho mọi người. Những hạt gạo xấu hình dạng, gạo tấm, rất khó bán. Vì vậy, người dân ở nông thôn đã kết hợp những nguyên liệu này, gạo tấm và sau đó là sườn heo, một ít dưa chuột, cà chua, hành tây -- và đó là lịch sử của cơm tấm. Đó là cách nó luôn được phục vụ, và tôi nghĩ nó đã trở thành một trong những sự kết hợp ẩm thực tuyệt vời nhất của Việt Nam.
Tôi khuyên mọi người nên dành thời gian ở Thành phố Hồ Chí Minh. Tìm một khu chợ thực sự địa phương. Dậy sớm, đi xuống chợ, chỉ trong một giờ, và bạn sẽ thấy thành phố bừng tỉnh. Nói chuyện với mọi người. Mỗi người đều có câu chuyện riêng và địa điểm ăn uống yêu thích của họ.

Về cà phê, một trong những địa điểm địa phương yêu thích của tôi là Phin and Bean, một quán cà phê đặc biệt. Sau khi trời tối, tôi đi xuống phố ốc ở Quận 4 -- trong tiếng Việt gọi là Vĩnh Khánh. Bạn sẽ thấy lửa và khói bốc lên. Nó thực sự vui vẻ và ồn ào. Đối với các quán bar trên sân thượng, tôi thích Lighthouse ở Quận 1, ngay trung tâm thành phố. Nó không quá cao, vì vậy bạn có một cái nhìn như được ẩn mình trong thành phố.
Khi tôi còn trẻ, Thành phố Hồ Chí Minh thay đổi rất nhiều. Rất nhiều điều mới mẻ đang diễn ra: các doanh nghiệp và sự kiện mới diễn ra hàng tuần. Nó cũng mang lại cho tôi năng lượng đó, của việc luôn luôn hào hứng. Sau khi trưởng thành, tôi nhận ra Thành phố Hồ Chí Minh cũng mang trong mình rất nhiều giá trị cũ. Ngày qua ngày, bằng cách nào đó những giá trị đó bị bỏ lại phía sau.

Vì vậy, bây giờ, với tư cách là một người đàn ông trưởng thành, tôi nghĩ một trong những nhiệm vụ của mình đối với thành phố là bảo tồn và nhắc nhở mọi người về những giá trị đó. Chúng ta phấn đấu cho những điều mới mẻ, những ý tưởng mới, nhưng đồng thời chúng ta không quên những câu chuyện cũ, sự chân thực.